Cho hay không cho!!
Chúng tôi không phải giàu có, nhiều lúc tính ăn từng nghìn đồng một, nhưng… nếu gặp ông bà “ăn xin” nào đó giơ tay ra là cho ngay. Không phải vì sĩ diện hay đại loại thế, đơn thuần vì thấy thương họ lắm. Đến tuổi lên ông lên bà đáng lý ra được ngồi chăn ấm đệm êm để con cháu báo hiếu chứ ai lại phải đi xin ăn từng đồng như vậy. Nói như đứa em tôi thì ông bà mình ở nhà ít khi mình để ý đến việc biếu ông bà mươi nghìn tiêu vặt (vô tâm hoặc vì nghĩ đã có cha mẹ…), nhưng cho người “ăn xin” thì rất nhiều rồi. Nhưng bây giờ hiện tượng “ông ăn xin lốp còn căng” quá nhiều, họ cũng tiều tuỵ, tóc tai bơ phờ, quần áo lếch thếch, cũng thấy thương. Nhưng cho xong họ chay bon bon sang đối tượng khác, tự nhiên mình thấy bị lừa, thấy tiếc!! Nên giờ có ai xin là phải nhìn dung nhan, đoán điệu bộ, mà làm như vậy cảm giác cái tâm mình không lương thiện cho lắm.
Có ai gặp hoàn cảnh như chúng tôi không nhỉ? Không cho thì không đành lòng, cho xong rồi cũng không đành lòng lắm!!
wow…. Cảm ơn bạn.
Đúng như bạn nói…. Tự Trọng và chữ Tín, nhưng có lẻ dần dần những thứ đó sẽ trở nên “xa xỉ” đối với con người.
Hy vọng tôi nói sai!!!!
Tui thật sự không gặp phải nhiểu trường hợp như vậy mặc dù tui cũng thỉng thoảng biếu họ ít tiền với tâm trạng như lúc bạn biếu họ vậy. đúng là gặp phải nhung trường hợp của bạn thì người biếu cũng hơi buồn. nhưng qua đó chúng ta mới thấy được rằng làm việc gì cũng cần phải biêt tự trọng và có chữ tín thì mới làm ăn đựoc lâu bền. cảm ơn câu chuyện chia sẻ của bạn